الشاعر الفيتنامي العالمي فام ترونغ جيانغ يكتب : -الشعلة الأخيرة في عاصفة البشر -...ترجمة فدوى عطية
-الشعلة الاخيرة من البشر -
نهضت فيتنام الوسطى كجسدٍ ممزّق،
تنزفُ شظايا من سماءٍ مُكدّمةٍ أرجوانية.
زحف الطينُ الفتيّ عبر القرى، مطمِسًا الدروبَ العتيقة—
ويدُ القدر الباردة تمرّ فوق كل حياةٍ هشّة…
عاريةً من الرحمة، قاسيةً بلا هوادة.
وما زال المطرُ يهطل…
قطرةً
فقطرة،
فقطرة،
على صندلٍ وحيدٍ في ساحةٍ خالية،
كأنّه ينتظرُ خُطى
لن تعود أبدًا.
الأفقُ بأسره حبس أنفاسه—
صمتٌ عالقٌ عند حافة اللسان،
ثقيلٌ كصرخةٍ أسيرة
لم تعد تملكُ أن تنفلت.
ثَمّة صمتٌ
يجعل الجسد يرتجف وهو ساكن:
صمتُ سقفٍ ابتلعته المياهُ الموحلة،
صمتُ مهدٍ فارغ،
صمتُ اسمٍ يُنادى في العدم.
صمتٌ رقيقٌ كالحرير،
لكنّه يشقّ القلب…
شقًّا لا يلتئم.
وحين انحسرت المياه،
انحنى الناسُ يلتقطون ما تبقّى من حياة:
صورةٌ باهتة…
دفترٌ مشبعٌ بالطمي…
قطعةُ ثوبٍ ما زالت تتشبّث
بعطرِ من
اختطفته عاصفةٌ لا ترحم.
لم يكن الألمُ مجرّد دموع—
بل طحنَ قلوبهم،
كحجر رحى السماء
يدور بلا شفقة.
وفي عيني المرأة
الواقفة عند بابها المحطّم،
كنتَ ترى غرفةً في صدرها—
مفرَّغةً،
ولا شيء في هذا العالم
قادرٌ أن يملأها.
زفرتها علّقت في عتمة المساء الكدر،
كبوق جنازةٍ للسماء نفسها…
شاسعة،
باردة.
وسط حزنٍ متراكم
كالمياه التي ترفض أن تنصرف،
رأيتُ أيديًا تمتدّ إلى بعضها:
بإلحاح،
بصدق،
بإنسانية.
لم يسأل أحد: هل أعرفك؟
لم يتذكّر أحد: ماذا بقي لديّ لأعطيه؟
فقط أيدٍ تمتدّ—
لأن القلب أمرها
أن تُنقذ يدًا أخرى مرتجفة.
حملَ أحدهم آخرَ فوق أرضٍ مكسورة،
وسندَ آخرُ غيرَه عبر مياهٍ دوّامة،
وغلى أحدهم قدرًا من ماءٍ ساخن
لطفلٍ انتُشل للتو
من ظلامٍ متجمّد.
تلك القلوب
لم تحتج لغة—
كانت تنبض لبعضها،
كما تتنفّس الأوطان
بطبيعتها.
ثم رأيتُ…
نظرةً مُنهكةً تلتقي بأخرى—
متعبة،
لكنّها دافئةٌ كجمرٍ مختبئٍ تحت الرماد.
يدٌ تستقرّ على كتف،
تهمس بلا كلمات:
تماسك… فقط اعبر هذا اليوم.
تقاسم الناسُ صحنَ أرزٍ بارد،
تقاسموا قميصًا رطبًا،
بل وتقاسموا آخرَ أنفاسهم
ليبقوا واقفين
ليومٍ مكسورٍ آخر.
وفي أعمق الخرائب
مما يمكن تخيّله،
رأيتُ نورًا
حتى العاصفة
تتوقّف قبل أن تمسّه.
نورًا
له اسمٌ واحد:
طيبةُ الإنسان.
آخرُ ما يبقى
حين يُمزَّق كلّ شيءٍ سواه.
امتنانٌ للسماء والأرض،
فلئن حمل الفيضانُ ما لا يُحصى،
فقد بقيت طيبةُ الإنسان—
كالشعلة الأخيرة،
تدفئ وطنًا
اعتاد طويلًا
على الحزن،
على الفقد،
وعلى النهوض من جديد
من قلب العاصفة.
-----------
السيرة الذاتية – ملف صحفي عنه
فام ترونغ جيانغ (Phạm Trường Giang)، وُلد في 29 يناير 1975 في كوانغ فونغ، مقاطعة كوانغ تراش، كوانغ بينه (التي أصبحت اليوم جزءًا من مقاطعة كوانغ تري)، هو شاعر، وكاتب أغانٍ وملحّن، وفيلسوف، وكاتب مسرحيات كاي لونغ – فونغ كو، ومهندس بترول، ومحاضر في مجال السلامة والصحة المهنية، وسفير إنساني لفيتنام.
تخرّج في هندسة الحفر وإنتاج البترول من جامعة هانوي للتعدين والجيولوجيا، ثم تابع دراسته في إدارة الأعمال بجامعة مدينة هو تشي منه المفتوحة. يقيم حاليًا في مدينة هو تشي منه، حيث يواصل نشاطه الإبداعي والفكري.
- الأدوار والإسهامات
• شغل منصب نائب رئيس الشؤون الخارجية في نادي "Nguồn Việt" الثقافي والفني
• منظم وعضو لجنة تحكيم في مسابقة "النجم الفيتنامي الموهوب"
• عضو في نادي ثو دوك الموسيقي
• عضو في نادي الفنون الجنوبية (التابع لليونسكو – فيتنام)
• ضيف شرف ومحكّم في مسابقات الجمال والفعاليات الثقافية الكبرى
• شارك في تنظيم برنامج تكريمي للموسيقار الراحل نغوين فان تي، أحد أعمدة الموسيقى الفيتنامية، كما شارك في لقاءات تكريم الفنانين الروّاد
• يسهم بفاعلية في تعزيز التواصل بين الفنانين والمغنين وملكات الجمال الفيتناميين في الخارج وربطهم بالحراك الثقافي والفني داخل فيتنام
• حضور دائم في الفعاليات الفنية والأمسيات الموسيقية وإطلاق الأعمال الغنائية، إضافة إلى فعاليات ريادة الأعمال والبرامج الثقافية الجامعية، ولا سيما برنامج «Kết nối yêu thương» (ربط المحبة) على قناة HTV7
- الأنشطة الإنسانية
ينشط في العمل الخيري والمبادرات الثقافية الداعمة لـ:
• الأيتام في مركز "Quê Hương" الإنساني
• الطلاب محدودي الدخل والمجتمعات العرقية في المناطق النائية
• نشر قيم الأمل والمحبة والإلهام في أوساط الفئات الأقل حظًا
-الإنجازات الفنية والفكرية
• كتب آلاف القصائد، نُشر منها 861 نصًا في مكتبة الشعر (Thivien.net)، وهو رقم موثق ومعترف به
• صاغ آلاف الحكم والتأملات الفلسفية، ويُعد من الأصوات الفكرية المعاصرة ذات النزعة الإنسانية العميقة
• تحت أسماء أدبية متعددة: فام ترونغ جيانغ، سُو مينه تاي، ومينه تو، ألّف مئات الأغاني التي تنوّعت موضوعاتها بين الحب، والوطن، والبحر والجزر، والحدود، والإنسان والإيمان، إلى جانب موسيقى الحجرة وفنون كاي لونغ – فونغ كو التقليدية
• ساهم في عدد من المختارات الشعرية المشتركة مع شعراء من أجيال مختلفة، ومن أبرزها: «مدينة ثو دوك تنهض بحيوية جديدة» (2022)
- المؤلفات المنشورة
• «حب الشمس والقمر» (2016)
• «ضفّتان تعانقهما الأمواج» (2018)
• «الموسيقى والشعر» (الجزءان الأول والثاني، 2020) – بالاشتراك مع هان كوك فو
• إلى جانب نشر العديد من القصائد في مجلات ودوريات أدبية فيتنامية مرموقة
- الحضور الإعلامي
حظي بتغطية إعلامية واسعة وشارك في لقاءات مع عدد من المنصات البارزة، منها:
HTV7، Giải Trí Văn Hóa، Sài Gòn Giải Trí، Đời Sống & Pháp Luật، Kết Nối Thương Hiệu، Kinh Tế & Đầu Tư، Ngôi Sao، Dân Trí، Pháp Luật 24g، Doanh Nghiệp، Doanh Nhân Việt Nam، Thương Hiệu Việt Nam، Truyền Hình Trực Tuyến Việt Nam، إلى جانب مجلات «المرأة»، و«الثقافة والفنون»، و«الشباب»، وغيرها.
- مراجع
• أعماله الشعرية على Thivien.net
• قناته على يوتيوب (الشعر والموسيقى)
• مقابلاته وظهوره الإعلامي عبر HTV7 وعدد من المنصات الثقافية والصحفية.
..
The last flame in the storm of humans
Central Viet Nam rose like a torn body,
bleeding pieces of a bruised and purple sky.
Young mud crawled through villages, covering old paths—
the cold hand of fate brushing across every fragile life…
raw and unmerciful.
Rain still fell…
drop
by drop
by drop,
onto a lonely sandal in the empty yard,
as if waiting for footsteps
that would never return.
The whole horizon held its breath—
a silence lodged at the edge of the tongue,
heavy as a caged cry
that can no longer break free.
There is a kind of silence
that makes the body tremble while sitting still:
Silence of a roof swallowed by muddy water,
silence of an empty cradle,
silence of a name called into nothingness.
A silence thin as silk,
yet slicing the heart…
clean through.
When the waters drew back,
people bent down to gather what remained of a life:
A blurred photograph…
a notebook soaked in silt…
a piece of clothing still clinging
to the scent of someone
taken away by a ruthless storm.
Pain did not merely make them cry—
it ground their hearts,
like Heaven’s millstone
turning without mercy.
In the eyes of the woman
standing by her broken doorway,
you could see a room inside her chest—
emptied out,
and nothing in this world
could ever fill it.
Her sigh hovered in the murky dusk,
like the sky’s own funeral trumpet…
vast,
cold.
Amid grief piled high
like water that refused to drain,
I saw hands reaching for one another.
Urgently.
Honestly.
Humanly.
No one asked Do I know you?
No one remembered What do I have left to give?
Only hands reaching—
because the heart commanded them
to save another trembling hand.
Someone carried someone over broken ground,
someone bore another through swirling water,
someone boiled a pot of hot water
for a child just pulled
from the freezing dark.
Those hearts
needed no language—
they beat for one another,
as naturally
as the homeland breathes.
Then I saw…
one weary gaze meeting another—
tired,
yet warm like embers hidden in ash.
A hand resting on a shoulder,
whispering without words:
Hold on… just get through today.
People shared a bowl of cold rice,
shared a damp shirt,
shared even the faint breath left in their lungs
to remain standing
for one more shattered day.
And in the deepest ruins
one could ever imagine,
I saw a light
that even the storm
had to stop before touching.
A light
with a single name:
Human Kindness.
The last thing left
when everything else
has been torn away.
Gratitude to Heaven and Earth.
For among the countless things
the flood carried off,
Human Kindness remained—
like the final flame,
warming a homeland
long accustomed
to sorrow,
to loss,
and to rising again
from inside the storm.
(Phạm Trường Giang)
Rach Dua Ward, Ho Chi Minh City, Vietnam
November 27, 2025
(This work was written in a piercing moment of inner stillness — during the days when the beloved Central Region was bent under relentless storms and unending floods in 2025.
Throughout those sleepless nights filled with the constant sound of disaster alerts, I felt as though my own heart was being torn apart with every home swallowed by the waters, every drifting life, every cry for help fading into the silver currents.
This poem is my gesture of mourning, of farewell, of lowered head — and also my small incense offering to the lives struggling to rise again from the mud, from the ruins, from a resilience that refuses to break.
My only hope is that, after all the waters have taken away, Human Kindness will remain — a small, steadfast ember keeping warm a homeland that has endured far too many wounds).
....
In Vietnemese poem ".
“Đốm lửa cuối trong bão người”
Sau cơn lũ…
Miền Trung hiện ra như tấm thân ai vừa bị xé làm đôi,
rướm ra từng mảnh trời tím tái.
Bùn non trườn qua xóm làng, phủ mờ lối cũ,
như bàn tay lạnh của định mệnh vuốt lên từng phận người…
rát rạt.
Mưa vẫn còn rơi…
từng giọt,
từng giọt,
trên chiếc dép lạc lõng giữa sân,
như đợi một bước chân
đã vĩnh viễn lỡ hẹn.
Cả khoảng trời im sìm như nín thở,
nghẹn ngay phía đầu lưỡi,
nặng như tiếng khóc bị nhốt vào lồng ngực
không bật ra được nữa.
Có cái im lặng làm người ta ngồi xuống mà run:
Im lặng của mái nhà chìm dưới nước đục,
im lặng của chiếc nôi trống quạnh,
im lặng của một tiếng gọi không bao giờ có lời trả…
Cái im lặng mỏng như tơ,
mà cứa vào tim…
đứt.
Ngày nước rút,
người ta khom lưng nhặt từng mảnh đời sót lại:
Một tấm ảnh nhoè…
một trang sổ nát bùn…
một mảnh áo còn phảng phất hơi người thân
vừa rời xa cõi trần trong cơn bão tàn nhẫn.
Cái đau, nó không chỉ làm người ta khóc…
mà nó nghiền cả trái tim,
như cối xay của trời
quay không thương tiếc.
Nhìn đôi mắt người đàn bà đứng bên khung cửa sập,
là biết trong ngực chị—
đã trống ra một căn phòng
không một thứ gì
có thể lấp đầy.
Tiếng thở dài của chị
treo lơ lửng giữa buổi chiều đùng đục,
nghe như tiếng kèn đám tang của trời…
bao la…
lạnh.
Giữa vô vàn xót xa ngồn ngộn như nước vẫn chưa kịp rút,
tôi thấy những bàn tay tìm nhau.
Rất gấp.
Rất thật.
Rất người.
Không kịp hỏi quen chưa,
không kịp nhớ mình còn gì để cho…
Chỉ là bàn tay đưa ra,
bởi trái tim bảo phải đưa ra
để cứu một bàn tay khác đang run bần bật.
Có người bồng người qua đoạn sạt,
người cõng nhau qua chỗ nước xoáy,
người đun vội nồi nước nóng
cho đứa trẻ vừa được kéo lên từ lạnh buốt.
Những trái tim ấy
không cần lời để hiểu nhau—
chúng đập vì nhau,
một cách tự nhiên
như hơi thở của quê hương.
Rồi tôi thấy…
ánh mắt này chạm ánh mắt kia:
mệt nhoài,
nhưng ấm như lửa dấu trong tro.
Thấy một bàn tay đặt lên vai một bàn tay,
như nói khẽ:
Ráng nghe… qua cho được bữa nay.
Thấy người ta chia nhau bát cơm nguội,
chia cái áo còn ẩm,
chia nhau cả hơi thở
để đứng vững thêm một ngày nữa
giữa tơi bời mất mát.
Và giữa hoang tàn đến tận cùng người ta có thể tưởng,
tôi thấy một ánh sáng
mà ngay cả bão cũng phải đứng lại
không dập nổi.
Ánh sáng ấy…
mang tên:
Tình Người.
Thứ ở lại sau cuối,
khi tất cả đã bị giật khỏi tay.
Tạ ơn trời đất.
Giữa bao điều đã theo con nước đi mất,
Tình người vẫn còn—
như đốm lửa cuối,
giữ ấm một quê hương
đã quá quen
với thương – với đau –
và với cách đứng dậy từ trong bão.
(Phạm Trường Giang)
P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 27/11/2025.
Tác phẩm này được viết ra trong một khoảng lặng nhói buốt của tâm hồn — vào những ngày miền Trung thân yêu liên tiếp oằn mình dưới những cơn bão dữ và trận mưa lũ triền miên của năm 2025.
Trong những đêm dài không ngủ, giữa âm báo thiên tai dằng dặc, tôi như cảm thấy chính ruột gan mình bị xé đôi theo từng mái nhà chìm sâu, từng phận người nổi trôi, từng tiếng kêu cứu lịm dần giữa dòng nước bạc.
Bài thơ là lời thương, lời tiễn, lời cúi đầu — và cũng là nén tâm hương của tôi gửi đến những mảnh đời đang mò mẫm đứng dậy giữa bùn đất, giữa hoang tàn, giữa một thứ kiên cường chưa bao giờ chịu gục xuống.
Chỉ mong rằng, sau tất cả những gì con nước đã cuốn đi, Tình Người vẫn còn ở lại — như một đốm lửa nhỏ nhoi nhưng bền bỉ, giữ ấm một miền quê đã chịu quá nhiều đau thương.
......
BIOGRAPHY – PRESS KIT PROFILE (English)
Phạm Trường Giang (born January 29, 1975, in Quảng Phong, Quảng Trạch, Quảng Bình, now part of Quảng Trị province) is a poet, songwriter - Composer, philosopher, cải lương – vọng cổ playwright, petroleum engineer, Occupational Safety and Health Lecturer, and Vietnam Humanitarian Ambassador.
He graduated in Drilling & Petroleum Production Engineering from Hanoi University of Mining and Geology, and later in Business Administration from Ho Chi Minh City Open University. He currently resides and creates in Ho Chi Minh City.
-Roles & Contributions
• Former Vice President of External Affairs – Nguồn Việt Cultural & Arts Club
• Organizer and Jury Council member – Vietnam Talented Star Competition
• Member – Thủ Đức Music Club
• Member – Southern Arts Club (under UNESCO Vietnam)
• Honorary guest and judge at beauty contests and major cultural events
• Co-organizer of the tribute program honoring late composer Nguyễn Văn Tý, a giant of Vietnamese music, and participant in veteran artists’ appreciation gatherings
• Actively involved in promoting and connecting overseas Vietnamese artists, singers, and beauty queens with artistic and cultural activities in Vietnam
• Regular guest at art shows, music nights, MV launches, business networking events, and university cultural programs, especially HTV7’s series “Kết nối yêu thương” (Connecting Love)
- Humanitarian Activities
Actively engaged in charity and fundraising cultural events to support:
• Orphans at Quê Hương Humanitarian Center
• Underprivileged students and ethnic communities in remote areas
• Bringing love, hope, and inspiration to disadvantaged lives
-Artistic & Academic Achievements
• Author of thousands of poems, with 861 published on the Poetry Library (Thivien.net) – a recognized record by the community
• Creator of thousands of philosophical aphorisms, considered a contemporary thinker with strong humanistic and intellectual influence
• Under pen names Phạm Trường Giang, Sử Minh Tài, and Minh Tử, he composed hundreds of songs across diverse themes: love, homeland, sea & islands, borders, humanity & faith, chamber music, and traditional cải lương – vọng cổ
• Contributor to many joint poetry anthologies with both veteran and young authors. Highlight: “Thành phố Thủ Đức vươn lên cùng sức sống mới” (Thu Duc City Rising with New Vitality, People’s Committee of Thu Duc City – Center for Culture, Writers’ Association Publishing House, 2022)
• Published Works
• Tình nhật nguyệt (Moon & Sun Love, Văn hóa – Văn nghệ Publishing, 2016)
• Đôi bờ sóng vỗ (Waves on Both Shores, NXB Nhân Ảnh, USA, 2018)
• Âm nhạc và thơ ca (Music & Poetry) Vol.1 & Vol.2, with Hàn Quốc Vũ (Youth Publishing, 2020)
• Numerous poems published in respected Vietnamese literary journals and magazines
-Media & Press
Featured and interviewed in major outlets:
HTV7 (Connecting Love), Giải Trí Văn Hóa, Sài Gòn Giải Trí, Đời Sống & Pháp Luật, Kết Nối Thương Hiệu, Kinh Tế & Đầu Tư, Ngôi Sao, Dân Trí, Pháp Luật 24g, Doanh Nghiệp, Doanh Nhân Việt Nam, Thương Hiệu Việt Nam, Truyền Hình Trực Tuyến Việt Nam, Viện Phát Triển Doanh Nghiệp và Tài Năng Việt Nam, Phụ Nữ, Văn hóa – Văn nghệ, Thanh Niên, and many other media platforms.
- References
• Poetry on Thivien: Phạm Trường Giang – Thivien.net
• YouTube Poetry & Music: Phạm Trường Giang Channel
• Media: Articles, interviews, and TV features on HTV7, Văn hóa – Văn nghệ, Thanh Niên, and other outlets.












إصابة ام وابنتها في حريق بالقناطر الخيرية
ضبط عامل لاتهامه بإصابة صاحب مخزن بطعنة نافذة في أوسيم
1 يونيه.. نظر طعن المتهم بالتعدي على الطفل ياسين فى البحيرة
مصرع سيدتين إثر انهيار غرفة بمنزل طيني في أخميم
سعر الذهب اليوم الأحد 19 أبريل 2026 في مصر
تراجع سعر الدولار أمام الجنيه المصري اليوم
استقرار سعر الدولار أمام الجنيه اليوم في البنوك المصرية
أسعار الذهب اليوم في مصر الثلاثاء 14 ابريل